Bạo lực gia đình – một vũ khí bí mật tại Liberia
Ngày cập nhật: 29/01/2015

Bài viết của Mae Azango

Tại Monrovia và những thành phố lớn, phụ nữ đang đứng lên đòi quyền của mình, không như những phụ nữ nông thôn đang sống trong nỗi sợ hãi bạo lực gia đình. Trước khi Tổng thống Sirleaf nhậm chức vào năm 2005, rất nhiều phụ nữ của thế hệ trước là nạn nhân của bạo lực giới liên quan tới dình dục, baọ lực gia đình, bóc lột tình dục và tảo hôn. Nhưng hiện tại, với một nữ Tổng thống, nhiều phụ nữ đã can đảm thoát khỏi gia đình bạo lực và đến trường. Một số khác tham dự những hội thảo về giới và hiểu biết hơn về quyền của mình.

Ở Grand Gedeh, tại một diễn đàn dành cho phụ nữ, cô Princess, 20 tuổi, nạn nhân của bạo lực gia đình, sợ hãi khi đứng trước đám đông, có cảm giác rằng cô ấy vẫn đang sống trong gia đình nơi bạo lực hoành hành. Nhưng chỉ sau vài phút, cô đã dũng cảm bước ra khỏi góc tối để ngồi xuống thảm cỏ xanh và kể về câu chuyện xấu hổ nhưng đau đớn của mình.

Chỉ vào một vết thương sâu trên mặt, là kết quả của bạo lực gia đình, giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống, Princess kể lại nỗi sợ hãi của mình “Vết sẹo này là do bạn trai của tôi gây ra. Anh ta nói rằng tôi đã không nấu cơm cho anh ta đúng giờ vì vậy anh ta đánh tôi, chẳng vì lý do gì cả”. Princess nói rằng cô đã bị cưỡng hiếp và quá sợ hãi không dám bỏ trốn cho tới khi bạn trai đang tìm hiểu của cô đuổi theo và muốn giết hại cô.

Celelia Sieh đã tham gia cuộc nói chuyện “Tôi có hàm răng đẹp nhưng giờ thì răng cửa của tôi đã mất do bạn trai tôi đấm vào miệng”. Cô chia sẻ: “Anh ta đánh tôi hàng ngày. Anh ta lấy tiền lương và đem ra ngoài cho những phụ nữ khác, anh ta sẽ đánh tôi nếu tôi hỏi về số tiền đó”.  Mặc dù các chương trình nâng cao nhận thức đã được tiến hành ở các vùng nông thôn Liberia, một số phụ nữ vẫn không dám rời khỏi những gia đình bạo lực bởi họ vẫn bị phụ thuộc kinh tế vào người chồng để nuôi sống bản thân và con cái.

Với tình trạng thay đổi chậm chạp và thiếu động lực trong hoàn cảnh phụ nữ phải chịu đựng như hiện nay ở Liberia, cần nhiều hơn các nỗ lực khác nhau, theo quan sát của các tổ chức như Hiệp hội Nữ Luật sự tại Liberia (AFELL) trong chiến dịch chống bạo lực vài năm trước. Các tổ chức phi chính phủ tin rằng con số phụ nữ bị chồng, bạn trai đánh thực tế còn cao hơn.

Một số đàn ông khi được hỏi ý kiến tại Grand Gedeh cho rằng chẳng có gì sai khi đánh vợ nếu họ có lỗi. Thực tế, họ kể rằng trước đây bố của họ đã đánh mẹ của họ nên chẳng có gì sai khi họ đánh vợ.

Nelson Dweh, một người đàn ông lớn tuổi tại Grand Gedeh nói: “Này con gái, để ta nói thật cho con rằng hình phạt duy nhất dành cho phụ nữ Châu Phi là đánh họ. Ta đánh vợ rất nhiều lần đến nỗi bà ấy đã từng bỏ đi”. “Con biết không, điều buồn cười nhất trong tất cả việc này là khi ta đánh bà ấy, bà ấy đã thịt một con gà to như thể để cảm ơn ta vì đã làm một điều đúng đắn. Vì thế, tại sao ta không nên đánh bà ta khi ta muốn ăn thịt gà?”

Hiệp hội Nữ luật sư Liberia cho biết khi chính phủ Liberia phối hợp cùng các tổ chức phi chính phủ nỗ lực xây dựng nhận thức về quyền của phụ nữ và bình đẳng giới trên cả nước, bạo lực gia đình đã và đang là hình thức bạo lực giới được báo cáo nhiều nhất sau cưỡng hiếp. “Một số phụ nữ sợ tố cáo chồng mình bởi cả cha mẹ của hai bên và cộng đồng đều không thấy có gì sai nếu chồng đánh vợ”, Aisha Kamra, cán bộ của ActionAid tại Grand Gedeh chia sẻ.

“Họ thà ở lại trong các gia đình bị bạo lực và chịu đựng điều đó. Phụ nữ Liberia thường phụ thuộc vào bạn trai về tài chính và rất nhiều đàn ông giữ quyền làm chủ trong nhà, nên khi bị xâm hại, phụ nữ thường cảm thấy rằng họ chẳng có cách nào khác ngoài sống chung với nó” Aisha nói. Tại Monrovia, một số phụ nữ như chị Esher Boima, một tiểu thương 49 tuổi, thường được biết đến với tên Pepper Kala, có một cái nhìn khác về cuộc sống độc lập, không bị đàn ông đánh.

“Trước khi muốn tôi tôn trọng chồng mình, nếu bạn là đàn ông thì bạn phải tôn trọng chính mình, nếu bạn không tôn trọng chính mình thì tôi sẽ không tôn trọng bạn. Nếu tôi kết hôn với bạn và bạn bắt tôi phải ở trong bếp, tôi sẽ để bạn ngồi ở bàn ăn nhưng nếu bạn không bắt tôi vào bếp, tôi sẽ không để bạn ngồi với số tiền ít ỏi tôi kiếm được mà sẽ cất nó vào ngân hàng. Bây giờ tôi đã thay đổi cách nhìn, tôi sẽ làm điều gì đó tốt hơn với tiền của tôi” Esher nói.

Đeo một bông hoa cúc màu xanh, biểu tượng của Bộ Phát triển Giới Liberia, đầu buộc nơ có hình Tổng thống và mặc một chiếc áo khoác màu trắng, người phụ nữ trung niên thường biết đến với cái tên “pepper cala” bắt đầu đọc một cuốn sách mang tên “Nghĩ tới những điều lớn lao. Có niềm tin vào bản thân, hãy tin vào bản thân có khả năng làm được nhiều điều và hãy có suy nghĩ tích cực”.

 

Về việc liệu bà có giúp chồng mình không khi ông ấy không có việc làm, bà nói: “Nếu anh ta không có tay, tôi sẽ giúp. Còn nếu anh ta có nhiều những công việc “mờ ám” và phụ nữ xung quanh, tôi sẽ không giúp.”


Tin khác