Câu Chuyện thay đổi lớp Reflect – LRP19
Ngày cập nhật: 17/11/2014

Rồi tôi nghe chị cán bộ phụ nữ nói là AAV tại Lâm Hà mở lớp  xoá mù cho những người như chị mà lại do chính người trong thôn dạy, chị đã rất phấn khởi và đăng ký tham gia ngay từ đầu. Chị cho chúng tôi biết rằng chị vốn rất thích học cái chữ, nhưng do hoàn cảnh gia đình cũng như đời sống riêng tư có nhiều khó khăn và cũng không có cơ hội nên chị chưa có dịp nào để học. 

Nay có lớp mở  ở ngay cạnh nhà, không phải mất tiền mà lại còn được cấp phát vở, bút để viết, sách để học nên chị và những người không biết chữ như chị rất vui mừng. Được tham gia lớp học, chị và các thành viên khác trong lớp rất tích cực đi học. Từ khi mở lớp đến nay, chị mới nghỉ có vài  buổi học, do đi làm về muộn, và quá mệt mỏi. Không hề ngại trời mưa, hay khó chịu trong người chị và các thành viên trong lớp rất cố gắng đi học đầy đủ. Mỗi buổi học đều mang lại cho chị niềm vui và những kiến thức mới. Mỗi tuần, lớp của chị học 3 buổi. Hướng dẫn viên dạy lớp các chị là chị Phạm Thị Cẩm Dung là cán bộ Phụ nữ  xã.

 Năm nay  đã 40 tuổi nhưng cái tuổi ấy không làm chị bớt cười mỗi khi đến lớp, trên khuôn mặt hiền dịu, thoạt nhìn có vẻ nhút nhát ấy nhưng sâu thẳm trong lòng chị là bao niềm mơ ước lớn. Chị kể: Ngày ấy tham gia lớp học chị không hiểu như thế nào mà lại tổ chức như thế đâu. Đi học được mấy bữa thấy vui vui, có trò chơi, có đọc chữ, có tập viết, tính toán sao mà thấy giống hồi bé vậy”. Ngày trước bố mẹ nghèo làm nương rẫy nhiều chị không có nhiều điều kiện để đi học, lớn lên lấy chồng có con mà trong lòng chị cứ nghĩ rằng “Bây giờ mình có nghèo, có khổ mình cũng phải cố gắng lo cho con cái ăn học đến nơi đến chốn, không để cuộc sống sau này khổ vì cái chữ nữa.” Khi tham gia vào lớp học cộng đồng chị được giao lưu và trao đổi thông tin cùng chị em về những kiến thức như kỹ thuật chăn nuôi heo, gà, kỹ thuật bón phân và chăm sóc cho lúa, bắp, biết cách trồng rau sạch trong vườn bằng những ô đất trống không sử dụng đến, các tình huống ứng xử trong xã hội như: cách ứng xử khi chống uống rượu, văn hoá giao tiếp ...học các cách phòng tránh bệnh phụ khoa thường gặp, bệnh sốt xuất huyết, học cách làm sao cho đường trong thôn buôn làng sạch đẹp, học cách chi tiêu tiết kiệm trong gia đình….Có lẽ chị kể về các chủ đề về buổi học thì nhiều nên trông chị  có vẻ suy nghĩ để nhó ra những nội dung đó. Nhưng hi vọng rằng những nội dung mà chị nhớ ra đó đã phần nào giúp chị áp dụng vào thực tế nên bản thân chị mới nhớ đến vậy. Chị nói thêm:” Hồi trước chị học đến  lớp 3 bây giờ lâu quá rồi chị nghĩ sẽ không bao giờ chị đi học ấy chứ, giờ học trong lớp với 30 thành viên có các kiến thức trình độ khác nhau nhưng mọi người đều rất yêu quý nhau”.

Đến nay tôi đã biết đọc, biết viết, biết tính toán những con số mà trước đây tôi khônng biết được. Ngoài học chữ tôi còn được học rất nhiều điều hay về chăm sóc sức khoẻ, về kỹ thuật chăn nuôi, trồng trọt, về những điều trong giao tiếp hàng ngày và còn được giao lưu, chia sẻ các hoạt động với xóm bạn, xã bạn. Không như trước đây, chưa biết chữ tôi rất khó khăn trong việc đi chợ giao lưu buôn bán với đông người, khi ốm mua thuốc cũng không biết uống thế nào, nhất là mua thuốc cho các con khi ốm, không có cái chữ rất khổ. Nay tôi đã biết chữ, biết tính toán tôi thấy tự tin hơn trong việc giao lưu buôn bán nơi đông người. Dù còn nghèo, nhưng lời ca tiếng hát đã thực sự giúp chị có niềm tin yêu vào cuộc sống, có nghị lực và ý chí để cố gắng tìm ra câu trả lời, trồng cây gì và nuôi con gì cho phù hợp nhất để phát triển kinh tế gia đình.

Tôi cảm ơn Chương trình đã đem cái chữ đến cho tôi và những người dân nghèo ở nơi đây.

   CBTC- Nguyen Minh Thuat


Tin khác