I. Điều kiện tự nhiên:
Lai Châu là tỉnh miền núi vùng cao biên giới, gồm có 5 huyện: Tam Đường, Than Uyên, Sìn Hồ, Phong Thổ, Mường Tè và 1 thị xã: Lai Châu.
1. Vị trí địa lý:
Phía Bắc giáp với tỉnh Vân Nam – Trung Quốc, phía Đông giáp với tỉnh Lào Cai, Yên Bái, Sơn La, phía Tây và phía Nam giáp với tỉnh Điện Biên. Tỉnh có 261,2km đường biên giới Việt – Trung trực tiếp giao lưu với vùng lục địa phía Tây Nam của Trung Quốc, được gắn với khu tam giác tăng trưởng Hà Nội, Hải Phòng và Quảng Ninh bằng các tuyến quốc lộ 4D, 70, 32 và đường thuỷ sông Đà, có tiềm năng để phát triển du lịch – thương mại - xuất nhập khẩu. Đồng thời cũng có vị trí chiếm lược hết sức quan trọng về quốc phòng, an ninh và bảo vệ chủ quyền biên giới quốc gia. Là vùng đầu nguồn rộng lớn và phòng hộ đặc biệt xung yếu của sông Đà, địa bàn sinh sống của đồng bào các dân tộc thiểu số, có vai trò quan trọng trong việc phát triển bền vững của quốc gia mà trực tiếp là các công trình thuỷ điện lớn trên sông Đà và vùng châu thổ sông Hông.
2. Đặc điểm địa hình:
Lai Châu có địa hình núi cao, trên 60% diện tích có độ cao trên 1000m, trên 90% diện tích có độ dốc trên 25oc, bị chia cắt mạnh bởi các dãy núi chạy dài theo hướng Tây Bắc – Đông Nam, xen kẽ là các thung lũng có địa hình tương đối bằng phẳng như Mường So, TX Lai Châu, Tam Đường, Than Uyên …
3. Điều kiện khí hậu:
Tỉnh Lai Châu có chế độ khí hậu điển hình của vùng nhiệt đới núi cao có ngày nóng, đêm lạnh, khí hậu trong năm được chia làm 2 mùa rõ rệt, mùa mưa từ tháng 5 đến tháng 9, mùa khô từ tháng 11 đén tháng 3, nhiệt độ trung bình năm khoảng 22oc, lượng mưa bình quân hàng năm từ 2.500 – 2.700mm, phân bổ không đều, mưa tập trung vào tháng 6,7 và 8 chiếm đến 80% lượng mưa cả năm. Là khu vực chịu ảnh hưởng của gió tây và đông nam, ít chịu ảnh hưởng của bão và gió mùa đông Bắc, ngoài ra còn có mưa đá, gió lốc thưởng xảy ra vào đầu mùa mưa, có xuất hiện sương mối vào mùa đông, cá biệt còn có tuyết tại các vùng cao.